Anh T. là con trai trưởng, cũng là trụ cột kinh tế của gia đình có 7 miệng ăn ở quê nhà Nghệ An.

Ở tuổi 23, đôi vai ấy đã sớm gánh lấy trách nhiệm nuôi cha mẹ và các em, mang theo hy vọng đổi đời khi rời quê sang Hàn Quốc lao động. Thế nhưng, giữa nơi đất khách, anh đã không may ra đi trong một tai nạn quá đau lòng.
Rạng sáng ngày 10/3, tại một cơ sở nghiền đá ở Icheon, một tai nạn lao động nghiêm trọng đã xảy ra. Trong lúc một mình kiểm tra máy móc, T. không may bị cuốn vào hệ thống băng chuyền đang vận hành. Điều đau đớn hơn là thời điểm ấy không có ai kịp phát hiện để dừng máy. Khi thi thể anh được tìm thấy, mọi chuyện đã không còn cơ hội cứu vãn. Những gì ở lại chỉ là nỗi xót xa đến nghẹn lòng và sự ám ảnh đối với những người chứng kiến.

Qua kiểm tra hiện trường, cơ quan chức năng xác định hệ thống máy móc tại nơi xảy ra tai nạn thiếu những thiết bị an toàn cơ bản. Việc không có người giám sát, không có quy trình đảm bảo an toàn khi vận hành đã bộc lộ những lỗ hổng rất nghiêm trọng trong công tác quản lý lao động. Một sinh mạng đã ra đi chỉ trong khoảnh khắc, để lại quá nhiều day dứt phía sau.

T. sang Hàn Quốc từ năm 2023 theo chương trình visa E-9. Anh ra đi với ước mong kiếm tiền phụ giúp gia đình, trong hoàn cảnh người cha đã gặp tai nạn lao động, các em còn đang tuổi đi học. Là con trai trưởng, anh gần như trở thành chỗ dựa duy nhất của cả nhà. Với những người từng biết T., anh là một chàng trai hiền lành, sống trách nhiệm, lúc nào cũng nghĩ cho gia đình trước tiên.

Những tháng ngày mưu sinh nơi xứ người của anh được đổi bằng sự chắt chiu đến khắc nghiệt. Mỗi tháng, T. chỉ giữ lại cho mình khoảng 150.000 won, tương đương khoảng 3 triệu đồng, để trang trải sinh hoạt cá nhân. Còn lại gần 3.000.000 won, khoảng 57 triệu đồng cả tiền lương và tiền làm thêm, anh đều gửi về quê. Đó không chỉ là tiền, mà là mồ hôi, là tuổi trẻ, là những ngày tháng sống xa nhà để gồng gánh cho những người thân yêu nhất.

Giờ đây, ở quê nhà Nghệ An, gia đình anh phải đối diện với một khoảng trống không gì có thể bù đắp. Người con trai từng lặng lẽ gánh cả gia đình trên vai đã ra đi mãi mãi. Những ước mơ còn dang dở, những dự định chưa kịp thực hiện, tất cả bỗng dừng lại giữa chừng. Chỉ còn lại nỗi đau quá lớn cho cha mẹ, cho các em và cho những người từng yêu thương anh, một nỗi đau có lẽ sẽ còn rất lâu nữa mới có thể nguôi ngoai.


